Anh chị em thân mến,

Trời bắt đầu xe lạnh. Lá trên cây đã trở màu vàng màu đỏ và rụng dần dần. Tháng các linh hồn lại trở về, như một nhắc nhở cho chúng ta nhớ cùng đích cuộc sống của mình nằm ở đâu.

Việc kính nhớ và cầu nguyện cho người thân đã qua đời, đặc biệt là cha mẹ, họ hàng thân thuộc là bản năng mạnh mẽ của con người hướng chúng ta về quê hương thật của chúng ta. Cuộc sống này có ý nghĩa khi chúng ta biết đó là thời gian để tìm về nguồn gốc của mình.

Trong thời gian gần đây, vì những cuộc hội họp tại vài thành phố khác nhau trên nước Đức, tôi ngạc nhiên vì thường xuyên gặp gỡ một số các người công nhân Việt Nam trẻ đang làm việc tại nước Đức, lại rất nhiệt tâm với tôn giáo. Khi gặp tôi, họ liền hỏi ngay, có phải tôi là người Việt Nam không, đoạn tặng cho tôi các sách trích dịch Kinh Thánh. Những đoạn Kinh Thánh đó không được cắt nghĩa đúng đắn. Dĩ nhiên đó là những người không phải là công giáo, mà phần lớn họ cũng là những người đang đi tìm lẽ sống cho cuộc đời mình. Có những người còn dò tìm trong Internet để có số điện thoại của tôi và gọi đến để mời tôi đi cầu nguyện, học hỏi Kinh Thánh với họ. Họ muốn rao truyền những kiến thức về đạo mà họ mới học được. Tôi nghĩ mà thương họ. Nếu chúng ta không cung cấp cho họ những món ăn tinh thần đúng đắn, họ sẽ trở thành đối tượng cho các giáo phái chinh phục. Do đó tôi rất suy nghĩ: Đã bao nhiêu năm nay, các tín hữu trong các cộng đoàn chúng ta có hăng say rao giảng Tin Mừng không? Hay chỉ loay hoay với việc mừng các lễ lớn với các nghi thức trang trọng và các bữa ăn đậm đà? Các cộng đoàn chúng ta đã truyền giáo như thế nào? Nhiều người trả lời rất dễ dàng : chúng con truyền giáo bằng cách sống, chứ không phải bằng lời nói. Vậy thì chúng ta đã sống như thế nào – cuộc sống mỗi người chúng ta đã thực sự đưa ai về với Chúa không hay mới chỉ là lý thuyết.

Cầu chúc anh chị em trong tháng các linh hồn năm nay, có cơ hội định hướng cuộc sống mình ngày một chắc chắn hơn.

Cha T/U

Dominik Trần Mạnh Nam